Ký ức ba miền đất “Tây” của Việt Nam (P1): Tây Bắc có nơi nào đẹp hơn thế!

Hỗ trợ trực tuyến

Thông tin tiện ích

Lượt truy cập

  • Đang xem
  • Hôm nay 3261
  • Tổng lượt truy cập 3,678,837

Fanpage facebook

Ngày đăng: 30/05/2013, 10:54 am

Ký ức ba miền đất “Tây” của Việt Nam (P1): Tây Bắc có nơi nào đẹp hơn thế!

22-09-201111:00:00 |

Tôi là người miền Trung, nên những chuyến đi tới miền Tây Bắc của Tổ quốc luôn khiến tôi hồi hộp và thích thú vô cùng.

Tôi là người miền biển. Ở quê tôi cũng có rừng núi nhưng núi rừng đó khác hẳn với những gì tôi mường tượng khi xem trong... các bộ phim trưởng Trung Quốc. Và tôi cứ nghĩ, chắc chỉ có sang nước bạn, mới có thể được chiêm ngưỡng cảnh núi non trùng trùng điệp điệp, những rừng trúc xanh ngút ngàn. Ruộng bậc thang như những nấc thang lên thiên đường. Vậy nhưng tôi đã lầm.
Lớn lên, có dịp, tôi được ra miền Bắc là có cuộc hành trình đầu tiên lên miền Tây Bắc của Tổ quốc. Quả thật, đường lên Tây Bắc đẹp đến độ quá kỳ vĩ: rất quanh co, trắc trở nhưng cũng đầy vẻ mênh mông đến mịn màng. Trong phút chốc, tôi ngây ngất tưởng như không còn nơi nào trên đất nước này đẹp hơn thế.
Tây Bắc không có những cánh đồng thẳng cánh cò bay, không có những dãy nhà cao tầng mà thay có núi và núi. Núi thẳng đứng! Núi trùng trùng! Núi điệp điệp.

Nếu núi ở Tây Nguyên với những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn thì núi Tây Bắc có vẻ hơi khô cằn nhưng cực kỳ gây cảm xúc muốn làm thơ cho bất kỳ ai. Nếu ai làm nghề tạo “hòn non bộ” thì nên lên đây mà ngắm, mà nghĩ, mà vẽ, để rồi đem tạo hình núi Tây Bắc đi khắp mọi miền đất nước.
Núi cao cheo leo và toàn là đá. Nhưng tài tình sao, con người ở đây họ vẫn biết mưu sinh trên từng vách đá lởm chởm đó. Đến  Lào Cai tôi đã mua cả thùng rượu san lùng về làm quà. Đây là một loại rượu dân gian rất ngon, có thể coi là đặc sản của vùng Tây Bắc.

Nấu rượu san lùng
Ngoài cửa khẩu Lào Cai, cả một lô rượu ngoại được bán với giá rẻ giật mình: 70.000 đồng một chai “sương mù”, 85.000 đồng một chai “ông già chống gậy”, 157.000 đồng một anh “Hen – nét – si” (rượu Hennessy), và 250.000 đã có một cậu “Ích – ô” (XO) dù cao, bầu hay dẹt. Đảm bảo uống mấy loại rượu này vào là… chết kín bưng cái “lỗ giải thoát” của con người luôn.
Nhịp sống nơi cửa khẩu vùng biên Tây Bắc có chút gì đó hơi “hổ lốn”. Có một cái gì đó rất riêng mà thực sự khó vẽ ra được.
Sự thích thú cũng không kém khi được “chui” vào lòng của thủy điện Hòa Bình – khu địa máng sông Đà. Tôi đã được tận mắt chứng kiến dòng sông Đà hùng vĩ, tận tay sờ vào “cục đá” có chứa bức thư trăm năm của một đồng chí lãnh đạo Trung ương và tận tai được nghe kể về những câu chuyện ly kỳ xung quanh quá trình xây dựng cái “bình điện” của Quốc gia này.
Đến đây, tôi phải mua chân gà nướng với giá gấp đôi chỉ vì mình là dân du lịch; được cuốc bộ dã cẳng vì thành phố thiếu vắng Taxi mà xe ôm tìm mãi không thấy; được nếm món ăn... tệ nhất trong đời là “bánh mì chấm cháo trắng”…
Có lẽ những gì ở trên chỉ là một phần nhỏ, vô cùng nhỏ nếu như đem so sánh với những nét đặc sắc của miền Tây Bắc xa xôi. Nhưng với tôi, tất cả là những kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời. Vì vậy, đôi lúc tôi hào phóng, tự mỉm cười: sao mình may mắn vậy!


Dòng suối trong veo. Thiếu nữ người Thái, Tây Bắc vừa trắng, vừa xinh tắm suối.

(ST)

Bình luận

    Chưa có bình luận nào!

Phản hồi

Bình luận từ Facebook

Các dịch vụ khác